Ôm mặt, Lý Ngôn thầm nghĩ, tám phần đây là kiểu chào đón đặc biệt ở nơi này, nên chẳng dám hé răng nửa lời.
Ngay cả khi khu trưởng nhắc hắn nên nói lời cảm tạ, hắn cũng cố gắng nặn ra một vẻ mặt vui mừng, khom lưng đầy nịnh nọt, gắng gượng cười nói: “Tại hạ Lý Ngôn, đa tạ vị tiên sinh này đã ban cho một bạt tai.”
Trần Vũ nhìn chằm chằm Lý Ngôn một lúc, rồi hài lòng vỗ vai đối phương: “Loét dạ dày, suýt nữa đã chuyển thành thủng dạ dày.”
“———— Cái đó... thứ cho ta mạo muội, ngài là lang y sao?”




